Trong nhánh đầu tư có hai loại rủi ro hoàn toàn khác nhau về bản chất, và điều đáng chú ý nhất về cấu trúc là chúng không tách rời được.
Hiểu vì sao chúng không tách rời được là điều quan trọng nhất mà một người tìm hiểu nhánh này cần nắm.
Loại thứ nhất: rủi ro hồ sơ
Đây là loại rủi ro có ở mọi nhánh: hồ sơ có thể không được chấp thuận vì thiếu bằng chứng, vì không đáp ứng một điều kiện, hoặc vì người xin không đủ điều kiện chung.
Loại rủi ro này giảm được bằng cách chuẩn bị kỹ và bằng chuyên môn.
Nó cũng có tính thời điểm: nó được giải quyết khi hồ sơ được xét xong.
Loại thứ hai: rủi ro kinh doanh
Hoạt động kinh doanh nhận vốn có thể không đạt kết quả như dự kiến.
Nguyên nhân có thể hoàn toàn không liên quan tới di trú: điều kiện thị trường, quản trị, cạnh tranh, hoặc những yếu tố không ai lường trước.
Loại rủi ro này không giảm được bằng cách chuẩn bị hồ sơ kỹ hơn, vì nó không nằm trong hồ sơ.
Và nó kéo dài suốt thời gian chứ không được giải quyết ở một thời điểm.
Vì sao hai loại này không tách rời được
Vì căn cứ của hồ sơ là kết quả kinh tế, và kết quả ấy chỉ xuất hiện theo thời gian.
Nên hệ thống phải xét hồ sơ ở hai thời điểm: một lần khi kế hoạch được trình ra, và một lần nữa khi kết quả đã hoặc chưa xuất hiện.
Ở lần xét thứ hai, nếu kết quả không đạt, thì rủi ro kinh doanh biến thành rủi ro hồ sơ.
Đây chính là chỗ hai loại rủi ro gặp nhau, và không có cách nào thiết kế chương trình để tránh điều đó mà vẫn giữ được lý do tồn tại của nó.
Vì sao vốn phải thật sự chịu rủi ro
Một yêu cầu về nguyên tắc của nhánh này là vốn phải thực sự đặt vào tình trạng chịu rủi ro.
Nghĩa là những thoả thuận bảo đảm hoàn vốn vô điều kiện làm hỏng chính điều kiện ấy.
Logic đằng sau rất chặt: nếu vốn được bảo đảm hoàn lại bất kể kết quả, thì nó không còn là vốn đầu tư mà là một khoản cho vay.
Và một khoản cho vay thì không mang theo sự gắn bó với kết quả kinh tế — tức là mất đúng thứ mà nhánh này muốn có.
Hệ quả thực tế: bất kỳ lời chào nào hứa vừa an toàn tuyệt đối về vốn vừa chắc chắn về kết quả di trú đều đáng đặt dấu hỏi lớn về mặt cấu trúc.
Rủi ro thứ ba: thời gian
Ngoài hai loại đã nói, có một yếu tố thứ ba làm cả hai nặng thêm: khoảng thời gian giữa hai lần xét.
Trong khoảng ấy, người đưa vốn thường đã có một tư cách cư trú nhưng chưa phải tư cách cuối cùng, và kết quả kinh tế thì chưa rõ.
Đó là một trạng thái treo: đã cam kết vốn, đã sắp xếp lại đời sống, nhưng kết quả còn phụ thuộc vào những điều chưa xảy ra.
Về mặt cấu trúc, trạng thái này là hệ quả bắt buộc của việc đo hồ sơ bằng kết quả thực tế thay vì bằng lời hứa — không có cách nào rút ngắn nó mà vẫn giữ được tính kiểm chứng.
Điều thực tế duy nhất rút ra được: kế hoạch đời sống trong khoảng ấy nên được lập với giả định rằng kết quả chưa chắc chắn, chứ không phải với giả định mọi thứ sẽ diễn ra như dự kiến.
Điều này có nghĩa gì với người tìm hiểu
Rằng hai câu hỏi phải được đặt song song chứ không nối tiếp.
Câu hỏi di trú: cơ chế này hoạt động thế nào, điều kiện là gì, hồ sơ đi qua những khâu nào.
Câu hỏi kinh doanh: hoạt động này có triển vọng thật không, ai điều hành, kết quả được đo bằng gì.
Hai câu hỏi ấy cần hai loại chuyên môn khác nhau, và không nên để một bên trả lời cả hai.
Về mặt cấu trúc, việc cùng một bên vừa tư vấn di trú vừa là bên nhận vốn tạo ra một tình thế mà lợi ích của họ không hoàn toàn trùng với lợi ích của người đưa vốn.
Điều kiện hiện hành, cách hệ thống đánh giá kết quả và thủ tục ở từng lần xét đều do Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ công bố — và mọi quyết định thật cần luật sư di trú độc lập cùng tư vấn tài chính độc lập, hiểu theo nghĩa độc lập với bên nhận vốn.
Hai loại rủi ro trong nhánh đầu tư là gì?
Rủi ro hồ sơ không được chấp thuận, và rủi ro hoạt động kinh doanh không đạt kết quả như dự kiến.
Vì sao chúng không tách rời được?
Vì căn cứ của hồ sơ là kết quả kinh tế xuất hiện theo thời gian, nên khi kết quả không đạt thì rủi ro kinh doanh biến thành rủi ro hồ sơ.
Vì sao vốn phải thật sự chịu rủi ro?
Vì nếu được bảo đảm hoàn lại bất kể kết quả thì nó là khoản cho vay chứ không phải vốn đầu tư, và mất đúng thứ mà nhánh này muốn có.
Nên hỏi ai về hai loại rủi ro này?
Hai loại chuyên môn khác nhau — luật sư di trú độc lập cho câu hỏi di trú và tư vấn tài chính độc lập cho câu hỏi kinh doanh, không để một bên trả lời cả hai.